Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Anh tự hỏi, rốt cục, phải làm thế nào để chinh phục được một người đàn bà? Bỗng chốc anh thấy hận!

Hơn 11h đêm, tiếng chuông cửa vang lên réo rắt… Thương ngừng làm việc, đứng lên ra mở cửa. Cường lao vào nhà, mặc kệ chiếc valy đổ ngoài thềm. Anh ôm lấy vợ, nâng cằm Thương lên và hôn vào đôi môi cô. Hơi thở của anh dồn dập, giọng nói thì thầm:

- “Anh nhớ em quá, anh sắp phát điên lên rồi”

Nhưng đáp lại sự cuồng nhiệt của người chồng xa nhà sau chuyến công tác dài ngày ấy lại là sự dửng dưng đến lạnh nhạt của Thương. Cô đẩy chồng ra khó chịu:

- “Anh làm cái gì thế, con nhìn thấy thì không ra sao cả. Anh vào nhà đi…”

Gương mặt Cường như có ai dội nước. Anh nín lặng, quay lại xách chiếc valy và thẫn thờ bước vào nhà. Điều an ủi duy nhất với anh lúc này là bé Nấm. Con bé chạy từ trong phòng ra, nhìn thấy bố hởn hở, reo lên:

- “Ba, ba đã về”

Con bé nhảy chồm lên người Cường, hôn lấy hôn để vào má anh. Trái tim của anh được an ủi phần nào khi ôm con…

Suốt cả tiếng đồng hồ sau đó, Cường đã phải dỗ dành rất nhiều để cô con gái chịu rời ba đi ngủ. Thương làm vội vài món ăn cho chồng… Cường ăn mà cảm giác không sao nuốt nổi. Sự lạnh nhạt của vợ và căn nhà này làm anh thấy mình cô đơn!


Gần 1 tháng xa nhau, anh ôm vợ vào lòng, thơm lên gáy cô, hít hà mùi tóc cô… Đôi mắt anh nhắm lại mơ màng, thì thầm vào tai vợ:

- “Anh nhớ em nhiều lắm, lúc nào cũng nghĩ tới em… Anh không thể cầm lòng được, chỉ muốn về, ôm lấy em…”

Thương gạt tay chồng ra, quay mặt vào tường:

- “Anh ngủ đi… Hôm nay đi xa về chắc mệt rồi. Hơn nữa, hôm nay em cũng mệt…”

Cường nén tiếng thở dài, anh choàng tay ôm Thương từ phía sau trong sự hững hờ của cô.

Hơn 8 năm làm vợ chồng, bé Nấm cũng đã vào lớp 1, cuộc sống của Cường thay đổi khá nhiều, ngoại trừ việc anh vẫn không thể tìm thấy tình yêu của vợ. Ngày trước chỉ người ngoài thấy lạ khi một kẻ giàu có như anh lại sẵn sàng theo đuổi một cô gái bình thường như Thương. Anh yêu cô, chấp nhận bên cô dù cái mà anh nhận được chỉ là sự hắt hủi từ vợ. Bây giờ, sau gần chục năm cưới, anh cũng ngạc nhiên về chính mình. Anh không hiểu vì sao lại có thể kiên nhẫn đợi chờ một tình yêu đến thế!

Thương không yêu Cường nhưng cô quyết định cưới. Thời gian đầu sau khi kết hôn, cô thậm chí còn mang nỗi hận vì Cường mà cô để lỡ mất tình yêu của cuộc đời mình. Những đêm Cường cuồng nhiệt ôm hôn vợ thì cô chỉ im lặng chấp nhận. Bé Nấm được ra đời trong số những đêm miễn cưỡng yêu đó của Thương.

Những tưởng bé Nấm sẽ là sợi dây gắn kết hai vợ chồng, nhưng rốt cục, Thương chỉ có cảm giác đó là con mình, không phải con chung. Trái tim Thương vẫn nguội lạnh…

Cô hận, vì cô đã để lỡ người mình yêu! Nếu ngày đó Cường chịu nói cho cô biết ngày Quang ra đi, có lẽ cô đã không tuột mất người đàn ông đó!

***

Chuyến công tác lần thứ 2 trong tháng. Cường xách valy lên đường sau khi hôn tạm biệt cô con gái bé bỏng:

- “Ba, lần này ba đi bao lâu mới về?”

- “Uhm… ba chưa rõ. Nhưng có lẽ hơi lâu, tầm nửa năm. Bé Nấm ở nhà ngoan, nghe lời mẹ, về ba sẽ mua quà cho nhé”.

- “Con ứ đâu, ba về sớm với con nhé! Con và mẹ nhớ ba lắm! Mẹ nhỉ?”

Thương hơi giật mình khi con gái lay gọi mình. Cô “Ừ” một tiếng cho con thôi hỏi. Cường im lặng rời khỏi nhà. Một lần nữa, sự dửng dưng của vợ như con dao đâm vào tim anh. Anh tự hỏi, rốt cục, phải làm thế nào để chinh phục được một người đàn bà? Bỗng chốc anh thấy hận! Bởi vì ngoài kia, có hàng tá cô gái sẵn sàng ngã vào vòng tay anh, tất nhiên, có kẻ vì tiền nhưng cũng có người si mê anh thực sự. Vậy mà không hiểu sao, anh chết chìm trong đôi mắt buồn và vô cảm của người vợ không yêu mình. Cô cứ như một thứ đồ ăn, biết là có hại nhưng hấp dẫn và muốn thử.

Lần này anh đi lâu, bởi vì anh muốn tìm một giải thoát cho cuộc hôn nhân của mình. Không thể mãi sống cảnh này được. Giá mà anh có đủ dũng khí để ly hôn, thì chẳng có gì đáng phải suy nghĩ cả, chỉ là… anh còn yêu, còn muốn giữ nhưng giữ không nổi.

***

Nhận được điện thoại, Thương tất tả bế thốc bé Nấm lên xe ô tô rồi đánh xe tới điểm hẹn:

- “Mình đi đâu vậy mẹ?”

- “Đi gặp một người…”

- “Ai thế mẹ?”

Thương nhìn con rồi xoa đầu:

- “Một người rất quan trọng với mẹ con gái ạ”

- “A, bố về phải không? Có phải mẹ đưa con đi đón bố không?’

Câu nói của bé Nấm lại lòng Thương quặn thắt nỗi đau.

- “Nấm, nếu một ngày nào đó, mẹ con mình không ở cùng bố nữa, mà ở cùng một người khác, một người rất tốt, con có chịu không?”

- “Ứ đâu, con chỉ thích ở với bố thôi”

Thương dắt bé Nấm vào quán cà phê, trái tim cô đã xao xuyến, bồi hồi khi bắt gặp dáng hình ấy. Người đàn ông đó vẫn đẹp và đĩnh đạc như năm nào. Cô tiến tới bàn:

- “Anh Quang”

- “Kìa… em, em đến bao giờ, mau ngồi xuống đi”



Bé Nấm lí nhí chào chú rồi bẽn lẽn ngồi cạnh mẹ. Con bé thấy mẹ hai hàng nước mắt. Người đàn ông đó nắm lấy tay Thương:

- “Em đừng khóc. Anh xin lỗi, năm xưa… là vì anh có lỗi, anh đi gấp quá… Mọi chuyện qua rồi, mong em đừng giận”

- “Không, là em có lỗi… Không đúng, nói chính xác hơn là anh Cường. Anh ấy đã không nói với em khi anh đi, em đã để lỡ. Anh đã thất vọng về em lắm đúng không? Có phải vì thế mà bao năm qua anh không về, anh ở lại đó…?”

- “Không… anh… Hôm đó, anh hẹn em ra cũng là để nói lời tạm biệt. Chúng mình đều từ tỉnh lẻ mà lên, anh không dễ dàng gì để được đi du học nếu không có cô ấy. Anh sợ, không dám thú nhận với em từ trước. Anh kết hôn với Lan và đi nước ngoài theo chế độ của cô ấy. Hôm cuối cùng, anh muốn hẹn gặp em để nói em quên anh đi, đừng chờ em nữa. Chúng ta quá nghèo, không thể hạnh phúc nếu lấy nhau…”

Những lời nói sau đó của Quang không còn lọt tai Thương nữa. Trong đầu cô trống rỗng. Cô chỉ nhớ về sự ghẻ lạnh và thái độ khinh thường của mình dành cho chồng. Cường đã biết tất cả, anh cố tình giấu cô về chuyện của Quang để cô không thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng về một người đàn ông mà cô yêu, về một mối tình mà cô tự hào. Anh đã cố gắng bảo vệ cô khỏi bị tổn thương để rồi bị chính cô làm đau…

Thương dắt con rời khỏi quán… Cô nhận ra bao năm qua chồng cố gắng ở bên cô để bù đắp cho cô những thiệt thòi từ cuộc tình trước. Vậy mà… Hai hàng nước mắt của Thương rơi trên má:

- “Mẹ, mẹ ơi… làm sao mẹ khóc? Có phải chú ban nãy làm mẹ buồn không? Bố bảo bao giờ mẹ buồn, mẹ khóc, con phải gọi điện mách bố, để bố về bảo vệ mẹ”

Bé Nấm lấy chiếc điện thoại của mẹ ra, bấm số của bố:

- “Bố ơi, con đây… Bố ơi, mẹ đang khóc, có người làm mẹ khóc, con nhớ lời bố dặn nên điện thoại cho bố. Bố về sớm với mẹ con con nha”

Đầu dây bên kia giọng buồn buồn:

- “Bé Nấm ngoan, bố biết rồi, chắc con nhớ bố quá nên đưa ra lí do này phải không? Con… dỗ mẹ giùm bố nhé, có lẽ mẹ cần điều đó hơn là bố về”

Thương giật lấy chiếc điện thoại từ tay con, giọng nghẹn ngào nói không thành tiếng:

- “Anh à, em xin lỗi, anh về với em được không? Em… nhớ và cần anh nhiều lắm”


Nguồn: Internet
Xem thêm:
Anh Này, Em Không Muốn Hôn
Tớ Chưa Bao Giờ Hối Hận Vì Đã Thích Cậu
Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh cho nó. Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông. Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. Vì lẽ đó nên suốt 2 năm yêu nhau dù có xảy ra chuyện gì, nó cũng không bao giờ khóc.Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng. Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn ông, bố anh ta là đối tác của anh, và anh ta cứ ngắm nhìn nó. Điều này làm nó rất khó chịu nhưng nó không nói gì.Gần đây công việc của anh gặp chút rắc rối, anh có ít thời gian để chăm sóc nó nhưng nó không giận, nó chỉ thấy thương anh hơn thôi.


Tối hôm đó nó chuẩn bị đi ngủ thì nhận được điện thoại của anh, có vẻ như anh đang rất buồn. Anh khóc, anh nói rằng công ty của anh sắp phá sản, anh nói rằng có thể anh sẽ mắc nợ cả trăm triệu. Nghe anh nói chuyện nó chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy anh nhưng nó không thể. Đã gần 12h, nó không thể ra khỏi nhà. Vì thế nó cảm thấy mình thật bất lực và vô dụng khi chỉ có thể an ủi anh những câu bình thường như một người bạn.Một tuần sau đó nó hẹn anh ra gặp mặt:_Anh này, chúng mình chia tay nhé!Nó nói với khuôn mặt không chút cảm xúc, còn anh thì như vừa bị sét đánh, trân trân nhìn nó. 

Anh không nói gì, cũng không hỏi nó lý do chia tay. Anh nghĩ giờ mình chỉ là một kẻ bất tài vô dụng đang nợ nần chồng chất, có lẽ nên giải thoát cho nó._Cho anh hôn em lần cuối được không?_Em không muốn hôn, em muốn lên giường!_Không được, sau này em còn phải lấy chồng nữa.Anh buồn bã nói. Nó nhìn xoáy sâu vào đôi mắt anh. Bằng một ma lực không thể chối từ, đêm đó nó đã trở thành người đàn bà của anh.Sáng hôm sau tỉnh dậy nó đã đi. 

Bên cạnh anh chỉ còn bông hoa hồng sắp héo úa đè lên những giọt máu đỏ sẫm trên nền ga trắng. Anh ngồi bần thần một lúc lâu. Bỗng điện thoại áo có tin nhắn, là số của nó."Em yeu anh!"Anh như chết đứng, ngay lập tức anh gọi lại thì đã thành thuê bao. Anh không hiểu nổi nó đang nghĩ gì nữa, nhưng nó làm anh phát điên. Anh không đi tìm nó mà chuyên tâm vào làm ăn. Có một công ty đồng ý đầu tư để giúp công ty khỏi đà phá sản.Thời gian sau anh gặp lại nó, xinh đẹp, ăn chơi và sành điệu hơn tỉ lần. Anh được biết hiện nó đang cặp với một công tử rất giàu, giàu hơn anh. À ra vậy, anh cười thầm, hoá ra người mà anh đã từng rất rất yêu cũng chỉ vậy thôi. 

Hơn một năm sau anh lấy vợ, một người phụ nữ chín chắn, điềm đạm nhưng cô ấy không có nụ cười híp mí như nó, cô ấy yếu đuối hay khóc, và cô ấy không còn trinh. Anh không trách và dằn hắt vợ. Anh nghĩ về những giọt máu trên ga giường ngày hôm đó. Có lẽ đây là cái giá anh phải trả.Giờ đây công việc của anh đang tiến triển rất tốt, gia đình rất hạnh phúc, duy chỉ có điều đứa con gái của anh khi mới sinh ra đã bị viêm võng mạc nên mất khả năng nhìn. Vợ chồng anh rất đau khổ vì điều đó, hai người luôn hi vọng có một nhà hảo tâm nào đó sẽ hiến tặng mắt cho bé.Anh tình cờ gặp lại nó sau 3 năm mất liên lạc. Giờ trông nó đẹp hơn, dịu dàng hơn và đàn bà hơn._Lâu lăm không gặp, em dạo này sao rồi?_Em vẫn khoẻ, em lấy chồng và định cư luôn ở Mĩ. Thế còn anh thì sao?_Anh cũng kết hôn rồi...Anh kể về đứa con mới 1 tuổi bị mù của mình cho nó. Lần thứ hai nó thấy anh khóc. Lần thứ nhất khi công ty anh sắp phá sản. Ừhm, anh chưa bao giờ khóc vì nó, chưa bao giờ.Không khí trở nên nặng nề và căng thẳng. Cuối cùng nó là người kết thúc:_Mai em phải về Mĩ rồi, em xin phép về trước chuẩn bị hành lý. Anh đừng buồn nhé, rồi bé sẽ khoẻ mạnh lại thôi.Anh cười, một nụ cười rất buồn.

Mấy ngày sau anh nhận được tin từ bệnh viện là có người hiến mắt cho con gái anh. Không có lời nào diễn tả được niềm hạnh phúc và vui mừng của vợ chồng anh lúc này. Anh không được biết người hiến mắt là ai nhưng anh vô cùng cảm kích và thầm cảm ơn người đó rất nhiều.Một tháng sau ca phẫu thuật, con gái anh đã có thể tự nhìn cuộc sống bằng chính đôi mắt của nó.Vào một ngày, anh nhận được một hộp quà do không rõ người tặng gửi đến, trong đó là một cuốn sổ nhật ký và một lá thư. Không biết có sự thôi thúc gì mà anh ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc và đọc hết.Lá thư là của một người đàn ông "Tôi không muốn gửi cuốn sổ này cho anh, cô ấy cũng không muốn, nhưng lương tâm tôi bắt ép tôi phải làm, nếu không tôi sẽ không sống nổi quãng đời còn lại. Cô ấy là một người phụ nữ tốt, anh thật may mắn khi được cô ấy yêu như vậy!" Là nó, trang đầu tiên anh mở ra là ảnh hai người chụp nhân kỉ niệm một năm yêu nhau.

"Ngày...tháng...năm...Hôm nay em thấy anh khóc qua điện thoại, em chỉ muốn chạy ngay đến để ôm chặt lấy anh nhưng em không thể, em xin lỗi, em thật vô dụng...Ngày...tháng...năm...Thật kinh khủng, có người đàn ông tìm em và nói nếu em đồng ý làm người tình của anh ta thì anh ta sẽ giúp công ty anh khỏi bị phá sản. Em rất yêu anh, em không thể phản bội anh, nhưng em càng không thể thấy anh khổ sở, khó khăn mà không giúp gì được như thế...Ngày...tháng...năm...Hôm nay em quyết định chia tay, em nói muốn lên giường với anh. Anh nhìn em giống như em là 1 con điếm rẻ tiền thèm khát dục vọng vậy. Em đâu muốn thế, em chỉ muốn dành tặng cái thứ quý giá nhất cho người em yêu thôi. Nếu không em sợ em sẽ hư hỏng với bất kỳ người đàn ông xấu xa nào mất...Ngày...tháng...năm...Người đàn ông đó rất quan tâm và yêu thương em nhưng không làm em quên đi hình ảnh của anh được. Dù không yêu, em vẫn đồng ý kết hôn với người ấy như để trả nợ. Anh ơi, cuộc đời sao mà bất công thế, tạo hoá đang trêu ngươi em. Ngày em đi mua nhẫn cưới cũng là ngày em biết mình bị ung thư cổ tử cung. Nếu phẫu thuật em sẽ không chết nhưng sẽ mất đi khả năng làm mẹ. Còn gì đau khổ hơn với người phụ nữ không thể sinh con? Và sau ca phẫu thuật, em đã rời bỏ anh ấy, để anh ấy có thể cưới một cô vợ theo đúng nghĩa....Ngày...tháng...năm...Em đã trở thành một con điếm cao cấp anh ạ! Em sẵn sàng lên giường với bất cứ người đàn ông nào cho em tiền. Em cặp với rất nhiều đại gia, cuộc sống của em trở nên buông thả và sa đoạ đến không ngờ. Những lúc mệt mỏi và tuyệt vọng, em luôn nhớ đến anh, em thực sự rất nhớ anh...Ngày...tháng...năm...Hôm nay em được biết mình chẳng còn sống được bao nữa anh à. Vết mổ lần trước bị nhiễm trùng, di căn lên cả vùng bụng. Buồn thật, cuộc đời đúng là đang rẻ rúng em mà. Mà thôi, dù sao em sống thế này đủ rồi, em không muốn tiếp tục nữa, nhưng trước khi chết em muốn gặp lại anh, một lần thôi...Ngày...tháng...năm...Đây là lần thứ 2 em thấy anh khóc. Đứa con gái bé bỏng tội nghiệp của anh bị mù, có lẽ anh đau lòng lắm! Thấy anh buồn như vậy trái tim em như muốn vỡ tan ra vậy...Ngày...tháng...năm....Hôm nay tròn 5 năm chúng ta yêu nhau, và cũng sẽ là ngày em kết thúc cuộc đời đau khổ này. Dù sao em cũng không cần đến đôi mắt này nữa, em sẽ tặng nó cho con gái anh, để em mãi mãi được ngắm nhìn anh. Lời cuối em muốn nói rằng em rất rất yêu anh. Vĩnh biệt anh!"



Đọc xong quyển nhật kí gần 3 năm đầy đau khổ và nước mắt của nó, anh dường như chết ngay tại lúc đó. Anh không ngờ nó lại yêu anh nhiều như thế, anh mắc nợ nó quá nhiều. Trong vô thức, nước mắt anh rơi, lần này là vì nó nhưng nó mãi mãi không bao giờ thấy được nữa.Anh vào phòng, vợ anh đang ngủ, anh đến gần cái nôi của con gái. Đứa con của anh vẫn đang mở to đôi mắt để nhìn mọi thứ xung quanh. Thấy bố, con bé khẽ cười, nụ cười híp mí vô cùng đáng yêu. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán con một cái, nước mắt anh rơi ướt cả gối của con. Anh lại gần giường kéo chăn lên cho vợ rồi ra khỏi phòng.

Sáng hôm sau vợ anh tìm thấy trong phòng làm việc của anh 2 tờ giấy. Một là đơn từ chức, hai là đơn ly hôn. Tất cả tài sản và căn nhà anh để lại hết cho vợ con, nhưng anh đi đâu thì không một ai biết.

Nguồn: Internet
Xem thêm:
Tớ Chưa Bao Giờ Hối Hận Vì Đã Thích Cậu
Ngốc Này, Anh Yêu Em
“Gặp được cậu là do tớ và cậu có duyên
                     Nhưng yêu cậu thì chỉ có tớ mắc nợ cậu thôi.”


Hồi 1…
“Tớ thích cậu!”
Cậu có biết không, tớ đã nói câu ấy cả ngàn lần rồi chỉ là tớ vẫn chưa đủ can đảm để đứng trước mặt cậu mà nói ra thôi.
thich-cau-to-hua-bao-gio-hoi-han
Ta biết nhau cũng chỉ đơn giản là quan hệ bạn bè thông thường, cậu thích người bạn thân của tớ. Ừ thì lúc đó tớ chưa thích cậu, tưởng rằng tớ vẫn cứ vậy mà nhìn các cậu bên nhau nhưng không được, trái tim tớ đã quặn thắt khi thấy cậu cùng cô ấy đùa giỡn. Rồi tớ chợt nhận ra mình thích cậu từ lúc nào không hay.
Đó là chuyện của bốn năm trước tất cả đều diễn ra rất lặng lẽ và chẳng có gì thay đổi…À không, là cậu và tớ đã thay đổi.
Hai năm sau khi chúng ta tốt nghiệp, tớ vẫn thích cậu và vẫn không đủ can đảm để nói ra. Rồi tớ tự bỏ mất cơ hội để bày tỏ lòng mình nhưng tớ không hối hận vì tớ biết nếu tớ nói ra sẽ làm cho mọi thứ trở nên khó xử và tớ sợ nếu nói ra tình bạn của chúng ta sẽ không còn, cậu sẽ tránh mặt tớ. Phải, tớ đã sợ tất cả, sợ mọi thứ sẽ xảy ra tình huống xấu nhất.
Hai năm sau, tớ đã nghỉ mình sẽ quên được cậu, tình yêu con nít mà, chóng đến sẽ chóng đi thôi. Suốt hai năm trời tớ chỉ còn xem cậu là một phần trong kí ức tuổi thơ của tớ nữa thôi, hình dáng một cậu trai trắng bóc như công tử của cậu chỉ còn lại trong góc tim tớ thôi.
Hè hè tớ làm được rồi đó, không nhớ đến cậu, không gặp cậu và cũng không mong chờ cậu. Mọi thứ sẽ êm đẹp biết bao nếu tớ không đi học võ. Tớ đã vô tình học mà quên mất cậu cũng đang theo học ở đây. Còn cậu nữa và cả thầy nữa, tại sao hai người lại nhồi vào đầu tớ nguồn “ảo tưởng sức mạnh” đó chứ? Thầy nói cậu nhìn tớ cười đó biết không? Cậu khai đi, rốt cuộc tớ nghe đúng hay là thầy nhìn nhầm hả?
Haizz dẹp đi, tớ không quan tâm nữa, đồ khó ưa nhà cậu đã làm tớ hại não lắm đấy. Còn con bạn thân nữa, tớ kể chuyện cậu cho nó nghe rồi nó lại tiếp tục gieo rắc vào đầu tớ những thứ gì đâu không. Xong rồi đó, cái tình cảm tớ coi như được chôn vùi lại bị mấy cậu đào bới lên rồi, ghét quá à!
Mà sao chỉ có mình tớ cảm thấy vậy thôi nhỉ? Cậu vẫn không để ý đến tớ sao? Cũng đúng nhỉ, ở cạnh cậu hai năm, đùa giỡn nói chuyện đều có nhưng cậu cũng có thích tớ đâu chứ. Tớ ghét cậu lắm, thật sự rất ghét cậu! Nếu có một ngày nào đó cậu nói rằng cậu thích tớ, tớ nhất định sẽ không thích lại tên ngốc như cậu
Haizz mà cũng dẹp đi, có đời nào cậu thích tớ đâu mà. Được rồi, tớ đầu hàng, tớ sẽ không thích cậu nữa đâu. Tớ mệt rồi, tạm biệt hoàng tử của tớ nhé!
***
Sao? Có rất nhiều cô gái thích cậu sao?
Không được. Tớ không cho ai đến gần cậu đâu.
Gì mà tặng thơ, tặng quà cho cậu chứ, đáng ghét. Cậu sẽ không thích và không nhận đâu đúng không? Đó thấy chưa, có ai hiểu tính cách cậu như tớ không? Cậu đã không lấy, cảm ơn cậu nhé!
Sao chứ muốn cua được cậu sao? Không dễ đâu phải không? Đến cả cô bạn này mà cậu còn chẳng để ý thì với một người con gái mà cậu chưa tiếp xúc bao giờ lại có thể hút hồn cậu sao.
Xem kìa xem kìa, cô nàng đó bỏ cuộc rồi, câu từ chối của cậu tuy không làm tớ hài lòng lắm vì cậu không nói rõ ràng nhưng cũng không sao miễn là cậu không chấp nhận là được. Tớ vui lắm cậu biết không?
Điều khiến tớ buồn nhất bây giờ là chúng ta vẫn không thể như trước đây. Đi qua nhau mà như người xa lạ, cậu không nói tớ cũng không nói, chúng ta như thuộc về hai thế giới khác nhau, mà trong mỗi thế giới của chúng ta không hề có hình dáng của đối phương.
Tớ buồn, tớ đau nhưng tớ vẫn luôn tỏ ra mình vui vẻ và lạnh lùng như cậu. Nhiều lúc tớ rất ghét bản thân mình, nếu tớ giống như người ta, mạnh dạn một tý có thể tình trạng của chúng ta đã khác…nhỉ?
Cậu ở rất gần nhưng tớ thấy rất xa, xa đến nỗi tớ không thể chạm vào cậu được. Lặng lẽ nhìn cậu từ xa, tớ luôn dõi theo cậu nhưng cũng chỉ có tớ nhìn cậu, còn cậu chẳng nhìn lấy tớ một lần.
Tưởng như tớ vô tình nhưng thật sự tớ luôn thấy cậu, cậu ở đâu tớ cũng có thể thấy nhưng cậu lại chẳng biết tớ đã dứng đó nhìn cậu rất lâu. Đau lắm! Cảm giác đơn phương thật sự rất đau. Sau này tớ nhất định không để mình phải đơn phương nữa, tớ ghét cậu!
Tớ vội nhớ đến cậu
Ngày nào đó ta là bạn thân không lo âu
Buổi bế giảng năm nào
Vội chia cắt đôi ta
Hai năm gặp lại
Tớ mãi nhớ về tình bạn chúng ta
Còn cậu?
Có từng nhớ đến cô bạn thuở nào?
Hay cậu đã vội quên?
Xem ta như người dưng chưa từng quen?…
————————
Hồi 2…
Tình đơn phương đau lắm ai ơi!
Âm thầm dõi theo bước chân cậu
Mãi một cảm xúc nói không thành lời…
Tớ cảm thấy thật khó chịu. Nhìn cậu cười nói với một người con gái khác mà tớ cảm thấy như có cả trăm mũi kim đâm vào tim tớ. Biết rõ là chỉ có tớ thích cậu, thế sao tớ vẫn đau, vẫn buồn, vẫn ghen và vẫn cứ thích cậu…
Bốn năm thích cậu trong vô vọng, tớ thật sự mệt rồi. Tớ không muốn cứ mãi chạy theo cậu từ phía sau nữa, tớ muốn mình có thể vui vẻ đi cạnh cậu kìa. Với tư cách một người bạn cũng được!
Dạo quanh facebook của cậu, bàn tay chỉ biết gõ từng dòng chữ hỏi han mà chẳng được đáp lại. Tớ buồn lắm, ước gì ta có thể quay về khoảng thời gian trước đây, khi mà cả tớ và cậu vẫn là những người bạn bình dị.
Lúc chia tay để rồi mỗi người một nơi, tớ đã rất buồn nhưng lại không dám nói ra. Lặng lẽ chờ buổi tốt nghiệp kết thúc, tớ vẫn mỉm cười nhìn cậu dần xa tớ. Đôi tay tớ đưa ra nhưng cậu không nắm lấy, tớ đã tụt lại phía sau, mãi mãi chẳng tiến lên gần cậu được nữa.
Tớ nghĩ tớ có thể quên nhưng tớ không thể để hình ảnh của cậu ra khỏi tâm trí tớ được. Tớ là một cô nàng Bảo Bình mà, chung thủy lắm cậu biết không? Cuối cùng tớ quyết định giữ lại cậu trong tận đáy trái tim mình nơi mà không ai có thể chạm vào trái tim Bảo Bình.
Định mệnh như sắp đặt để tớ gặp lại cậu…à ta vẫn thường gặp nhau đó chứ, nhưng tớ không thấy cậu, cậu cũng chẳng nhìn thấy tớ, ta lướt qua nhau vô tình vậy đó. Đến một ngày tớ vào học trong một câu lạc bộ mà cậu theo học, tớ đã nhất thời quên mất cậu học ở đấy. Lúc tớ nhận ra thì quá trễ rồi, bây giờ ta thấy nhau rồi đấy nhưng vẫn vô tình lướt qua nhau như người không quen biết thôi.
Ngại ngùng chăng? Chắc vậy.
Thấy cậu một lần, rồi hai lần, dần dần tớ thấy cậu ở mọi nơi, duy chỉ có tớ thấy thôi. Cậu vẫn như khi xưa không bao giờ quay đầu lại nhìn tớ. Buồn, đau, hờn, ghen và thích tất cả đều quay lại như lúc ban đầu. Tớ lại thành con ngốc cứ đuổi theo cậu từ phía sau như xưa.
Thôi vậy, tớ coi như đó là một phần hạnh phúc trong đời tớ vậy. Ta từ hai nơi khác nhau lại có thể gặp nhau lâu như vậy coi như tớ và cậu có duyên không nợ đi. Tớ sẽ không buồn nữa mà tình nguyện đi phía sau để dõi theo cậu, nếu thấy mệt và cần người chia sẻ hãy quay đầu lại, cậu sẽ thấy có một người đang đợi cậu.
Một lễ tốt nghiệp nữa sắp tới và tới đây thôi, tớ sẽ ngừng thích cậu, ngừng đuổi theo cậu. Tớ sẽ đi con đường riêng của tớ, nếu một ngày nào đó trong tương lai tớ vô tình gặp lại cậu, ừ thì tớ sẽ thích cậu một lần nữa và chỉ lần đó nữa thôi. Nếu điều kỳ diệu đó diễn ra ngoài đời thật chứ không phải trong truyện tranh như tớ đã đọc, tớ nhất định sẽ theo đuổi cậu lần nữa.
Tớ hứa đó! Lời hứa của một Bảo Bình là điều quý giá nhất và sẽ không bao giờ phá vỡ.
Nhiều lần tớ tự nói rằng sẽ quên cậu
Nhưng con tim lại không nghe lời
Tâm trí tớ tràn ngập hình ảnh của cậu
Mọi nơi tớ nhìn đều thấy bóng cậu
Biết là sẽ rất đau khi cứ mãi nhớ cậu
Nhưng tớ không làm khác được
Nó như mọi thói quen ăn mòn trong tớ
Cố gắng xóa lại càng xuất hiện
Tớ nghiện rồi, nghiện có sự có mặt của cậu rồi
Vì vậy xin cậu đừng bao giờ biến mất nhé!
Nguồn: Internet
Xem thêm:
Ngốc Này, Anh Yêu Em
Ở bên cậu ấy, nhỏ thấy vui vẻ, bình yên và rất thú vị, nó giống như cảm giác khi bạn có được cả thế giới này trong tầm tay!
***
1. Thanh niên tình nguyện.
Những giọt nắng vàng ấm áp của ngày hè như đang làm rực rỡ thêm màu áo xanh của những thanh niên tình nguyện. Xa xa có một cô bé luôn nở nụ cười tươi rói trên môi mặc dù mồ hôi trên mặt đang chảy nhễ nhại.
– Hôm nay trời nóng quá nhỉ? Thảo Uyên à, em có mệt không, vào nghỉ tí đi.
– Hihi, dạ không anh ạ.
Hôm nay là ngày đầu tiên nhỏ đi làm công tác đoàn từ khi vào cấp 3. Với cái tính rụt rè, ít nói, nhỏ đã lo đến mất ngủ không dám đi một mình mà còn đòi mẹ dẫn đi. Đến đây cái gì cũng lạ, ai cũng hoạt bát, năng động như truyền một luồng gió tươi mát làm nhỏ cũng vui vẻ, sôi nổi hẳn lên. Công việc nhỏ làm cũng chẳng có gì nặng nhọc, chỉ là đến từng nhà thu gom chai lọ, giấy báo nhưng chỉ là đi cho vui chứ mang hay xách đều có anh trưởng đoàn ga lăng giúp nhỏ vì chắc chẳng ai nỡ để cô bé nhỏ nhắn này phải xách nặng. Nhìn những anh chị thanh niên đang tích cực làm việc, góp nhặt từ những thứ nhỏ nhất để giúp cho người nghèo, lần đầu tiên nhỏ có cái nhìn khác về cuộc sống. Nhỏ cứ nghĩ công việc tình nguyện chắc chỉ dành cho những người có “dư” thời gian hay là một nghĩa vụ bắt buộc phải làm nhưng thực chất không phải vậy. Hầu hết tất cả những người ở đây họ đều làm việc một cách hăng say, đoạn đường có xa hay khó đi, trời dù có nắng gắt đến mấy nhưng trên môi họ luôn nở nụ cười, luôn nói cảm ơn với những gì họ nhận được từ người dân. Đúng như bài hát “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”, cuộc sống sẽ trở nên đẹp biết bao nếu luôn có những con người giàu lòng nhân ái như thế! Nhỏ tự nhủ lòng sẽ cố gắng hết mình để góp công sức vào công việc ý nghĩa này nên nhỏ đã xung phong tự đi thu gom một mình ở một con đường khác.
Trời đã về chiều, cái nắng vẫn chói chang như muốn đâm xuyên qua làn da nhưng vẫn không làm chùn bước chân nhỏ. Rời khỏi căn nhà ở cuối dãy đường cũng là lúc nhỏ nhận ra phố đã lên đèn. Nhìn xuống chiếc bao nặng trịch chứa đầy chai lọ mà mình thu gom được, bất giác nhỏ mỉm cưởi thật tươi hài lòng với bản thân mình. Nhưng nụ cười chợt vụt tắt nhanh khi nhỏ nghe văng vẳng bên tai tiếng gió và tiếng côn trùng kêu rả rích. Nhỏ chợt giật mình nhìn quanh, mình đang ở đâu thế nhỉ? Lúc nãy mình đã đi một con đường, hai con đường.. rồi… ôi nhỏ chẳng tài nào nhớ nỗi nữa, nghĩa là nhỏ chính thức bị lạc. Nhìn con đường dài hun hút, tối đen vắng vẻ tự dưng làm nhỏ lạnh cả xương sống. Không biết phải làm thế nào, nhỏ đành đi tiếp rồi đi tiếp…

truyen-ngan-tinh-yeu-hay

Nhỏ ngồi bệt xuống trước cổng một ngôi nhà sau một hồi tìm đường về. Chút ánh sáng ít ỏi được hắt ra như trấn áp phần nào tâm trạng sợ hãi của nhỏ lúc này. Đôi chân bắt đầu đau, cái bụng thì cũng đang biểu tình ầm ĩ, cả người rã rời, lần đầu tiên nhỏ rơi vào tình trạng khủng khiếp thế này. Nhỏ sợ lắm, nhỏ nhớ mẹ, nhỏ muốn về nhà… và cứ thế nước mắt thi nhau tuôn lã chả trên gương mặt nhỏ.
– Là ai thế? Sao lại ngồi trước nhà tôi khóc thế này?
Nhỏ giật mình ngước lên nhìn người đang nói. Ánh nhìn nhỏ như bị nhòa đi bởi nước mắt, gương mặt người nói cứ ẩn ẩn hiện hiện nhưng chỉ có đôi mắt ấy là nhỏ nhìn thấy rõ, đôi mắt sáng lấp lánh như vì sao mang sự ấm áp. Người con trai ngạc nhiên nhìn nhỏ, còn nhỏ chưa kịp nhận ra ai thì nước mắt đã giàn rụa, càng lúc nhỏ khóc càng lớn.
– Là Thảo Uyên phải không? Cậu bị sao thế này?
Sau vài giây bình tâm lại, nhỏ chợt nhận ra ngay đó là Nam, cậu bạn chung lớp với nhỏ. Nam bước đến nhẹ nhàng đỡ nhỏ đứng dậy. Nhỏ quẹt vội nước mắt, vội vàng nắm tay Nam, giọng run run:
– Nam ơi, cậu… cậu giúp tớ với… tớ… tớ bị lạc
Bàn tay nhỏ lạnh ngắt cứ bám chặt lấy tay Nam, Nam đoán chắc nhỏ đã hoảng sợ nhiều lắm. Nam xiết nhẹ bàn tay nhỏ an ủi:
– Đừng sợ, có tớ rồi, tớ sẽ giúp cậu.
****
Đến trước cổng nhà, nhỏ vừa định cảm ơn thì Nam đã nói:
– Này, nếu không có tớ thì cậu sẽ làm gì? Ngồi khóc hay đứng đấy chờ mẹ đến đón về?
Nhỏ nhìn Nam rồi cúi gằm mặt, giọng lí nhí:
– Tớ… tớ cũng không biết nữa… lúc đó tớ sợ lắm.
Nam liếc nhìn nhỏ rồi nở nụ cười không trọn vẹn ở khóe môi:
– Cậu lớn rồi, phải biết tự lo cho mình chứ, cậu đâu còn là đứa bé mà cứ thích vô tư như thế!
Nhỏ không thèm trả lời, quay mặt chỗ khác như không muốn nghe. Hắn luôn biết cách làm người khác ghét mình, vẫn cái tính kiêu căng và ngạo mạn. Hình như trong mắt hắn, nhỏ chỉ giỏi việc phá người khác và vô tích sự. Đã bị thế này mà hắn vẫn còn lên lớp mắng mỏ người khác được, đúng là nhỏ mọn. Ý nghĩ đó làm nhỏ đùng đùng nổi tự ái lên quyết định không thèm cám ơn hắn. Đúng là nhờ vả một người không ưa thật bực mình vô cùng. Còn Nam thì hình như không chờ nghe lời cảm ơn của nhỏ mà có vẻ chú ý nhìn nhỏ nhiều hơn
– Cậu ổn chứ? Vào nhà nghỉ sớm đi. Tớ về đây.
Trước khi quay lưng, nhỏ chợt dừng lại khi nghe loáng thoáng bên tai:” Đúng là cô gái ngốc”. Định nói lại nhưng bóng Nam đã khuất dần, chỉ còn là một chấm nhỏ nơi cuối con đường…
2. Người bạn thân mới
Cô chủ nhiệm đang phổ biến về vấn đề thi tốt nghiệp, nhỏ cứ ngồi chống cằm nhìn ra cửa sổ, gương mặt rầu rĩ. Gần tới ngày thi nhưng môn Toán nhỏ vẫn còn dở tệ thế này thì phải làm sao? Vài ý kiến được đề xuất là nên thực hiện phương án “đôi bạn cùng tiến” để đạt kết quả cao nhưng nhỏ biết rằng chắc chẳng ai chịu kèm một con nhỏ có vẻ “khó gần”. Học chung ba năm nhưng nhỏ chỉ thân duy nhất với My, cô bạn cùng bàn. Nhỏ cũng chẳng hiểu tại sao mọi người xung quanh luôn nghĩ nhỏ “kênh kiệu” mà trong khi nhỏ luôn cố gắng hòa đồng mặc dù điều đó không dễ dàng gì với cái tính ít nói. Mà nếu nói về người nhỏ không thích nói chuyện nhất thì đó chắc chắn là Nam, chàng lớp phó lạnh lùng. Mà cũng phải Nam luôn chiếm giữ vị trí số một và là cái tên sáng giá của lớp. Không như nhỏ chỉ là một đứa tầm thường mờ nhạt nên chắc hắn cũng chẳng bao giờ chịu kết bạn với một con nhỏ như thế.
Một chiều mùa Đông lạnh ngắt, nhỏ buồn bã lang thang trên sân trường vắng. Cầm trên tay bài kiểm tra, nhớ lại lời trách mắng của thầy Toán và cái nhìn xem thường của những đứa bạn, bất giác nhỏ cúi mặt, tự dưng thấy mắt cay cay. Hình dung ra những tháng ngày đen tối sắp tới nếu bị trượt tốt nghiệp và đại học làm nhỏ khóc nấc lên, mọi thứ cứ lung tung và vô định choáng ngợp lấy tâm hồn nhỏ.
Nhỏ lau vội nước mắt khi cảm nhận một hơi thở nhẹ nhàng ngay bên cạnh. Trước mặt nhỏ nhòe đi hình ảnh người con trai đang đứng nhưng kì lạ làm sao nhỏ vẫn nhìn rõ đôi mắt sáng ngời như đêm ấy, nhỏ cứ ngỡ là mình đang mơ.
– Sao lại khóc một mình thế?
Nhỏ giật mình đứng lên, không nói gì, một bàn tay kéo nhỏ ngồi xuống. Nhỏ im lặng nhìn theo ánh mắt ấy, bàn tay nhỏ vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay ấm nóng. Sự im lặng thường gắn với nỗi cô đơn đáng sợ nhưng sao lúc này mọi thứ lại bình yên, nhẹ nhàng đến thế! Nhỏ thấy tim mình bớt hiu quạnh, bớt cô đơn, bớt buồn hơn khi vang lên câu nói khe khẽ của ai đó trong gió:
– Tớ sẽ giúp cậu, mạnh mẽ lên cô gái!
Thế là từ sau hôm ấy, Nam chính thức trở thành gia sư riêng của nhỏ. Nam không hiểu sao cậu lại quyết định như vậy vì từ đó giờ số lần nói chuyện với nhỏ chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng dù sao cũng không thể bỏ mặc bạn bè lúc khó khăn.
Nhỏ đúng là rất kém môn Toán và còn một điều đáng ghét nữa là nhỏ cực kì lười học. Chính vì thế Nam luôn đặc biệt “ưu ái” giao cho nhỏ những bài cực khó để trị tội “lười” và những khi thấy nhỏ vò đầu bứt tóc là lúc Nam thấy lòng hả hê. Nhỏ cứ cắn bút, chau mày rồi nhăn mặt nhưng tuyệt nhiên vẫn không chịu thua mở lời nhờ Nam giúp. Đúng là ngốc… nhưng thật lòng Nam lại vô cùng thích nhìn nhỏ như thế, một sự ngốc nghếch đáng yêu! Và một điều nữa là Nam cũng nhận ra mối quan hệ với nhỏ ngày càng tốt dần lên sau nhiều lần hai đứa cự cãi
– Nam này, tớ còn phải làm bao nhiêu bài nữa?
– Ờ không nhiều đâu, chừng 10 bài nữa thôi
– Hả???
Nhỏ có vẻ bị sốc, cây viết cầm trên tay rơi ngay xuống đất làm Nam suýt nữa bật cười. Nhỏ cúi đầu, giọng nhỏ xíu:
– Không biết cậu đang muốn giúp hay trả thù tớ nữa…
– Cậu nói lại xem nào… và sau câu nói là một cái gõ đầu kêu cốp dành tặng cho nhỏ
Nhỏ kêu lên một tiếng rồi bất giác lùi lại cách xa Nam mấy bước, hình như biết mình sai nên nhỏ chỉ ngước nhìn Nam một cái rồi cúi đầu nói nhỏ:
– Tớ chỉ nói đùa thôi mà!
Nam cứ đứng ngẫn người nhìn khi vô tình chạm phải đôi mắt tròn ngấn nước của nhỏ, tự dưng Nam thấy hối hận ghê gớm vì hành động vừa rồi, muốn đến xin lỗi nhỏ nhưng rồi lại thôi.
– Ờ, cậu ráng chăm chỉ học đi!
Chẳng hiểu sao những ngày sau đó nhỏ lại học nghiêm túc đến kì lạ. Nhỏ cực kì hay quên công thức, có những lúc làm Nam muốn tức điên lên nhưng rồi lại dịu ngay khi thấy bộ mặt ỉu xìu của nhỏ. Thấm thoát đã là buổi học cuối cùng, nhỏ cứ hí hoáy chăm chú giải bài tập mà không để ý có một ánh mắt đang chăm chú nhìn mình.
– Xong rồi, tớ về nhé! Giọng nhỏ hí hửng
– Ừ. .. à mà khoan đã… còn mấy bài này cậu chưa giải này
– Ơ, tớ giải rồi mà. Thôi hôm nay cho tớ nghỉ sớm một bữa nhé!
Nhỏ nói giọng nũng nịu rồi nhìn Nam với đôi mắt xoe tròn tội nghiệp, Nam thật sự muốn phát điên vì đôi mắt ấy và cũng chẳng lần nào Nam thắng nổi nhỏ cũng bởi điều này. Nam chợt thở dài rồi nói:
– Ừ…
Chỉ chờ có thế là nhỏ chạy vút đi mà chẳng thèm nói với Nam lời nào. Nam chợt gọi với theo:
– Này, ráng thi tốt nhé, không đậu là chết với tớ đấy!
Hình như nghe thấy, nhỏ quay lại, tinh nghịch nháy mắt một cái rồi mỉm cười thật tươi nhìn Nam, nụ cười như có nắng in sâu vào tâm trí, và cũng chính giây phút đó Nam nghe tim mình như hẫng đi một nhịp.
Cuối cùng công sức cũng được đền đáp, nhỏ vừa đủ điểm đậu tốt nghiệp và trúng tuyển đại học. Ngày liên hoan lớp chia tay, nhỏ đã gieo vào tai Nam câu nói ngọt như mật:
– Cám ơn nhé, thầy giáo bất đắc dĩ…
Nam mỉm cười và chợt ghé sát vào tai nhỏ:
– Có ai đó đã nói với tớ, tình bạn là thứ tình cảm vô giá, trong cuộc đời này có thể bạn gặp vô số người bạn nhưng chỉ có vài người bạn gọi là bạn thân. Nếu bạn không chịu mở lòng thì ai đó sẽ chẳng bao giờ biết cách bước vào tâm hồn bạn như thế nào vì hạnh phúc phải là sự hoán đổi giữa cho và nhận, và chẳng ai có thể vui vẻ thật sự nếu không có bạn thân. Cậu có tin điều đó không Uyên?
Nhỏ im lặng nhìn Nam rồi lém lỉnh hỏi:
– Thế cậu có muốn làm “thân” với tớ không?
Nam liếc nhìn nhỏ rồi khẽ cười:
– Nếu không muốn thì chẳng ai lại đồng ý dạy một con nhỏ cực kì “dốt” và “lười” đâu ngốc ạ?
Thế rồi chẳng cần nói gì thêm, cả hai chợt nhìn nhau rồi bật cười, tiếng cười theo gió chiều vang rộng cả góc sân.
3. Vì chúng ta thích nhau!
Dù đã trải qua một thời gian đủ dài để quen, nhưng nhỏ vẫn có chút mơ hồ, không tin nổi. Từ việc giờ này ở đây, bên cạnh Nam cho đến việc người bạn thân bây giờ của nhỏ chính là cậu ấy.
Nhỏ không biết với người khác thì bạn thân có được xem như người trong gia đình không nhưng nhỏ biết một điều là ngoài bố mẹ ra, Nam là người đầu tiên tốt với nhỏ như thế. Cậu ấy luôn kiên nhẫn ngồi nghe nhỏ nói đủ mọi chuyện trên đời, để nhỏ mè nheo, hay sẵn sàng đưa nhỏ đi cùng trời cuối đất mỗi khi nhỏ than buồn và đưa nhỏ về nhà mỗi khi nhỏ bảo nhớ mẹ. Cậu ấy cũng lo lắng cho nhỏ giống như một thành viên trong gia đình, chăm sóc khi nhỏ bị ốm và chiều theo những sở thích gàn dở nhất của nhỏ. Nhỏ đoán Nam chính là một điều kì diệu và tuyệt vời nào đó. Ở bên cậu ấy, nhỏ thấy vui vẻ, bình yên và rất thú vị, nó giống như cảm giác khi bạn có được cả thế giới này trong tầm tay!
Dạo gần đây, nhỏ bắt đầu nhận thấy sự khác lạ trong tình bạn với Nam khi một lần Nam bất chấp nguy hiểm ôm lấy nhỏ vì để tránh một chiếc xe máy đang chạy trờ tới. Cái cảm giác lúc ấy nhỏ không sao quên được, nó rất ấm áp, ấm hơn cả khi nhỏ khoác trên mình một chiếc áo len thật dày vào mùa đông. Lúc đó nhỏ sợ tái cả mặt nhưng nhỏ tin, tim nhỏ bị Nam đánh gục cũng bởi giây phút ấy.
Những ngày sau đó, nhỏ cứ hay đỏ mặt còn trái tim thì như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mỗi khi Nam nắm tay nhỏ nên nhỏ luôn cố tình ngồi xa Nam một chút hay không dám nhìn vào ánh mắt, nụ cười mỗi khi Nam nói chuyện. Nhỏ thấy bối rối thật sự, nhỏ không biết phải nói với Nam thế nào về những thứ cảm xúc ấy và liệu cậu ấy có chấp nhận, mọi việc cứ rối tung và nhỏ chợt nghĩ cách tốt nhất là nên im lặng. Nhỏ thấy khổ sở vô cùng nhưng cũng không có cách nào dứt ra được những thứ cảm xúc ấy.
***
Sài Gòn một ngày mưa!
Nhỏ ngồi bên hiên nhà, lặng ngắm rồi đưa tay hứng lấy những giọt mưa đang rơi tí tách mà nghe lòng buồn bã. Nam đã đi thực tế được vài ngày nay nên nhỏ phải tự một mình đến trường, tự làm mọi thứ. Một cảm giác cô đơn, hụt hẫng cứ len lỏi vào tim. Sáng nay vì mãi chạy theo xe buýt, không để ý nên nhỏ bị ngã trẹo chân cộng thêm việc vừa được thông báo điểm thi không như mong đợi làm nhỏ muốn khóc òa lên. Giá như lúc này có Nam thì tốt biết mấy!
Nhỏ muốn gọi cho Nam để than thở hay mè nheo như trước giờ nhỏ vẫn thường làm nhưng lại không thể. Nhỏ sợ… sợ cái cảm giác đối diện với Nam, sợ cái cách cậu ấy cứ vô tư chăm lo cho nhỏ và trên hết là sự đè nén một cảm giác yêu thương ngút ngàn.
Mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, từng cơn gió mạnh cứ thổi làm giật tung tấm rèm cửa. Nhỏ đang loay hoay kéo tấm kính cửa sổ lại thì mất điện. Nhỏ nhìn bóng đêm đầy sợ hãi, nhỏ đang tưởng tượng bóng tối như con quái vật khổng lồ chỉ chực chờ để vồ lấy nhỏ, nhỏ sợ đến mức không đủ can đảm bước đến đóng cánh cửa phòng. Nhỏ đi đến giường, ôm gối vào lòng, run rẩy.
Tiếng sấm chớp vang lên bất ngờ như muốn xé toạc bầu trời, cùng lúc cánh cửa bị gió thổi đập vào tường nghe chát chúa. Nhỏ hét lên kinh hoàng.
Trong khoảnh khắc, một cái bóng đen ùa vào phòng ôm chặt lấy nhỏ. Người nhỏ như mềm nhũn ra vì sợ và cứ thế nhắm chặt mắt lại khóc nấc lên cho đến khi cảm nhận được vòng tay ấm nóng đang siết chặt vai nhỏ và giọng nói quen thuộc:
– Là tớ đây, ngốc ạ!
Nhỏ từ từ mở mắt nhìn mái tóc còn ướt đẫm nước mưa của Nam, giọng nghẹn ngào:
– Là cậu thật sao, cuối cùng cậu cũng đến…Rồi bất ngờ ôm chầm lấy Nam.
Vô tình ánh mắt Nam chạm phải đôi chân đang sưng tấy lên của nhỏ, Nam thấy lòng xót xa, bất giác cậu đưa tay chạm khẽ vào vết thương:
– Trời ạ, có đau lắm không?
– Ko. Nhỏ lắc đầu mà nước mắt cứ chảy dài
– Đi đứng làm sao mà lại bị thế này?
– Tớ mãi chạy theo xe buýt nên bị té…
– Cậu ngốc thế, sao không chịu gọi cho tớ, lúc nào cũng không biết tự lo cho bản thân- Dù thương lắm nhưng Nam không hiểu sao mình lại to tiếng mắng nhỏ
– Tớ biết tớ ngốc nhưng tớ cũng cố làm mọi thứ… tớ biết mình là kẻ vô dụng mà. Nhỏ lại khóc nấc lên
Nam đâu có ý đó chứ, chỉ là Nam lo cho nhỏ nên giận thôi. Nam xoay qua ôm nhỏ vào lòng, khẽ vuốt tóc nhỏ:
– Tớ xin lỗi. Ngốc đừng khóc nữa nhé! Nín đi mà! Hứa với tớ là sau này không được như thế nữa và phải nói với tớ khi cậu thấy không ổn
Nam nghe tiếng khóc nhỏ dần rồi nhỏ thút thít:
– Chỉ cần có cậu ở đây thì lúc nào tớ cũng sẽ ổn
– Nhưng nếu nhỡ tớ đến không kịp… tớ lo cho cậu lắm biết không hả?
Nhỏ chợt ngước lên nhìn Nam, lòng thấy rưng rưng đến lạ. Có cái cảm giác gì đó thật khó gọi tên cứ chạy dọc tim nhỏ nhưng nhỏ biết ngay bây giờ đây trái tim của nhỏ đang thật sự rất hạnh phúc!
****
Đã hai tuần liền kể từ đêm ấy nhỏ không gặp Nam. Dường như đã có một sự thay đổi lớn trong cuộc sống của cậu ấy. Nhỏ không rõ lí do vì sao nhưng Nam không còn đến đưa rước nhỏ đi học, chở nhỏ đi chơi hay nhắn tin nhắc nhở nhỏ phải ngủ sớm hay nhớ ăn sáng. Cậu ấy cứ lặng lẽ biến mất giữa cuộc sống của nhỏ như chưa từng xuất hiện. Có chút buồn nhưng nhỏ vội gạt đi suy nghĩ vừa nhen lên trong đầu, nhỏ tự an ủi mình chắc tại Nam quá bận rộn.
Nhỏ không bao giờ tin lời của cô bạn cùng phòng nếu không tận mắt nhìn thấy, cô ấy bảo dạo gần đây Nam thường xuyên đi cùng một cô gái xinh đẹp học cùng khóa với cậu ấy, trông họ rất thân mật. Và cứ như là sự trêu đùa của số phận khi sáng nay nhỏ vô tình thấy Nam và cô gái ấy nắm tay nhau, cười nói rất vui vẻ cùng bước vào thư viện. Khoảnh khắc ấy nhỏ nghe tim nhói buốt, bàng hoàng rồi ngồi thụp xuống đất. Đôi mắt vô hồn, vô hướng…
Sau ngày ấy, nhỏ gần như suy sụp, nhỏ muốn, rất muốn làm một cái gì đó để kéo Nam quay lại bên mình nhưng không thể. Lý trí nói rằng nhỏ đã thua cuộc, cô gái ấy rất đẹp, đặc biệt là nụ cười tỏa nắng có lúm đồng tiền, hơn hẳn nhỏ về mọi mặt. Hơn nữa, lòng tự trọng cũng không cho phép nhỏ làm thế, tại sao phải gượng ép mình nắm lấy một bàn tay muốn bỏ buông. Nhưng có một điều không thể phủ nhận được là nhỏ nhớ Nam tha thiết!
Mọi chuyện sau đó vẫn diễn ra bình thường như chưa hề có bất kì sự biến đổi nào, nhỏ vẫn đến trường, lên thư viện và tự mình làm mọi thứ. Thế nhưng khi chìm vào không gian tĩnh mịch của đêm cũng là lúc nhỏ không thể nào trốn tránh bản thân. Và bắt đầu lại nhớ. Nhỏ thường lang thang trên những con đường mà hai đứa đã đi qua như cố lục lọi lại những kí ức chưa xa. Đôi lúc nhỏ cảm nhận một cảm giác thân quen như có ai đó theo sau mình, nhỏ vội vàng quay đầu lại tìm kiếm nhưng hình như đó chỉ là ảo giác
***
Những ngày ảm đạm cuối mùa đông thực sự đã đi qua, nắng dát vàng trên từng con đường, xuyên qua kẻ lá khiến nhỏ phải nheo mắt lại vì chói. Trời chiều nhưng nắng vẫn còn gay gắt, Nhỏ bỗng thấy mình thật bơ vơ trước cổng trường rộng lớn. Đôi bàn chân nhỏ chậm bước trên con đường còn bỏng rát nắng. Bỗng có tiếng gọi làm nhỏ giật mình:
– Uyên!
Nhỏ ngỡ ngàng, con tim thổn thức, cặp mắt tròn xoe. Nam đứng đó, ngay sau nhỏ, ánh mắt vẫn dịu dàng hệt như lần đầu tiên nhỏ vô tình gặp Nam khi bị lạc.
Nhỏ chợt định thần, quay đi nhanh như cố lảng tránh. Rất nhanh, bàn tay Nam đưa ra nắm lấy tay nhỏ, nhẹ nhàng nhưng cương quyết
– Tớ xin lỗi..
Nhỏ nín thở, trái tim nhỏ gần như ngừng đập. Nhỏ cố vùng tay ra nhưng Nam vẫn nắm chặt. Nam lên tiếng:
– Tớ xin lỗi vì đã để cậu chờ quá lâu. Ngày nào tớ cũng đến trường nhìn cậu từ xa nhưng tớ không đến gặp cậu. Vì tớ muốn cậu học cách tự lo cho bản thân mình khi không có tớ bên cạnh… nhưng tớ đã thất bại… tớ không thể làm thế được nữa… bởi vì tớ chợt nhận ra tớ đã nhớ cậu rất nhiều!
Nhỏ nuốt gọn từng lời Nam nói, tai nhỏ như ù đi, tim nhỏ rộn ràng, nước mắt tuôn lã chã. Giờ đây, những nỗi nhớ, những khoảnh khắc chờ đợi mỏi mòn, những hờn giận, yêu thương, đủ thứ hòa tan thành nước mắt chảy dài trên gương mặt bầu bĩnh đáng yêu. Rồi bỗng nhỏ khẽ cười, nói khẽ:
– Cậu thua rồi nhé!
– Ừ, phải chịu thôi
– Tại sao nhỉ?
Nắng chiều dịu dần, còn mặt nhỏ vẫn nóng ran. Nam dịu dàng kéo nhỏ sát vào lòng thủ thỉ:
– Vì… anh yêu em, ngốc ạ!
4. Bức thư tình đầu tiên
Chào cậu!
Đêm nay là sinh nhật tớ thế mà cậu lại đang vi vu ở nhà đi chơi với lũ bạn, bỏ mặc tớ cô đơn một mình ở Sài Gòn. Rảnh quá không có gì làm, tiếc là lúc này cũng không có ai bên cạnh để nghe tớ nói chuyện nên tớ sẽ viết thư cho cậu, mong là khi đi chơi về cậu sẽ cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi đọc những dòng chữ này.
Cậu rất hay hỏi tớ những câu hỏi hóc búa như vì sao lại yêu cậu mà không phải là những cô gái xinh đẹp, thông minh, khéo léo. Nhiều khi nghĩ tớ cũng thấy đúng thật, tại sao tớ lại yêu cậu nhỉ? Gì chứ thói hư tật xấu của cậu thì tớ có viết thành tiểu thuyết cũng không hết.
Cậu rất hay giận dỗi và còn bướng bỉnh nữa, cậu chẳng bao giờ chịu nhận mình sai, trong một năm yêu nhau, tớ cũng không nhớ nổi cậu đã giận tớ bao nhiêu lần mà toàn vì mấy chuyện nhỏ xíu. Cậu á, học hành thì dở tệ, thi kì nào cũng chỉ mong cho qua chứ mơ gì tới điểm cao. Ấy vậy, mà từ khi yêu cậu tớ phải kiêm luôn nghề gia sư. Ngòai ra, cậu còn lười và hay ỷ lại nữa. Chẳng phải thế sao? Ăn xôi cũng phải đút, cậu lại không biết chạy xe máy báo hại tớ lúc nào cũng phải đưa cậu đi khắp mọi nơi cậu muốn, mỗi lần chở còn phải đội mũ bảo hiểm cho cậu. Cậu còn xấu tính ở khoản nói nhiều và không biết tự lo cho bản thân. Những khi trời lạnh nhắc cậu phải đeo găng tay cho ấm thì cậu lại bĩu bĩu cái môi ăn vạ bắt tớ phải tự mang cho cậu. Cậu lại rất dễ bị cảm mỗi khi trở gió, mà lại rất sợ uống thuốc và khám bác sĩ làm tớ lúc nào cũng phải dỗ dành cậu như em bé. Tớ từng nghĩ, tớ yêu cậu và tớ sẽ chăm sóc cho cậu thế nên cậu chẳng cần phải học cách chăm sóc bản thân. Nhưng tớ biết mình đã sai, khi một lần trông thấy cậu loay hoay không biết phải sát trùng vết thương thế nào, lúc đó tớ lo cho cậu lắm cậu biết không? Và tớ chợt nghĩ nếu một lúc nào đó cậu gặp chuyện mà tớ không kịp đến… tớ sợ, thật sự rất sợ. Vì thế tớ mới quyết định xa cậu một thời gian để cậu học cách tự lập. Cậu hay trách tớ không thương cậu, không thật lòng với cậu nên mới làm thế. Nhưng thật sự tớ chỉ muốn cậu biết cách chăm sóc bản thân khi không có tớ bên cạnh. Tớ mong khi cậu đọc xong bức thư này, cậu sẽ hiểu và không còn buồn tớ nữa. Ở bên cậu tớ toàn im lặng vì cái miệng của cậu có bao giờ ngừng nói đâu, hết trách con chó lại mắng con mèo. Mọi người ai cũng bảo tớ ít nói vậy mà từ khi yêu cậu tớ trở thành người lắm lời lúc nào chả biết, suốt ngày cứ phải nhắc nhở, lo lắng cho cậu từng chút một. Nhiều khi tớ tự hỏi liệu sức chịu đựng của mình kéo dài bao lâu nhỉ?
Đấy, cậu có tỉ tỉ tính xấu như vậy mà tại sao tớ vẫn yêu cậu nhỉ? Không tìm được lí do, thôi thì tớ tìm sự khác biệt giữa cậu với những người con gái khác vậy.
Cậu không chảnh, không thích trang điểm, không dùng hàng hiệu, không thích ăn quán sang trọng và không có những người bạn sành điệu. Tớ thích cái cách cậu cố gắng tập nấu những món ăn tớ thích mặc dù cậu rất vụng về, hay làm vỡ chén đĩa và còn hay bị đứt tay nữa. Tớ thích cái cách cậu chăm sóc đặc biệt cho tớ mỗi khi nhận ra mình sai vì đã làm tình làm tội tớ. Tớ thích cách thể hiện tình yêu của cậu, mỗi lần tớ làm gì cho cậu, cậu đều tặng tớ một nụ cười tươi rói, hôn vội lên má tớ rồi xấu hổ chạy đi mất, những lúc như vậy, tớ cảm thấy thật hạnh phúc đến nỗi dù cậu có muốn tớ làm bao nhiêu việc nữa tớ cũng sẵn sàng làm. Tớ còn thích cái cách cậu nắm tay tớ thật chặt vẻ hãnh diện khi chúng ta cùng đi ra phố. Tớ thích cái cách cậu cố gắng dành tất cả thời gian có thể cho tớ, luôn rất buồn khi không thể gặp tớ. Lần nào đưa cậu về nhà mắt cậu cũng ngấn nước, thút thít: “Không muốn xa anh đâu”, tớ thật sự xúc động lắm lắm. Tất cả những gì cậu làm luôn cho tớ cảm thấy cậu thật gần, gần đến nỗi tớ không cần mở mắt cũng có thể cảm nhận được tình cảm chân thành cậu dành cho tớ…
Giờ thì tớ hiểu vì sao tớ nghiện cậu mất rồi là vì ngoài cậu ra, tớ có tìm khắp thế gian này cũng không có người cho tớ cảm giác yên bình và hạnh phúc đến vậy.
Sinh nhật năm nay hay những năm sau nữa, tớ sẽ không ước bất kì điều gì cho mình nữa mà tớ sẽ dành điều ước đó cho cậu, tình yêu của tớ ^^
Tớ chỉ mong cậu luôn vui vẻ, khỏe mạnh và trưởng thành hơn, để cậu luôn kiên định với sự lưa chọn của mình là tớ. Mong rằng cậu sẽ mãi giữ được những điều mà tớ yêu nhất, đó là sự giản dị, chân thành và vô tư.
Có thể những điều tớ kể trên sẽ khiến cậu bực tức hay xấu hổ, nhuung tớ thực sự chỉ muốn nói một điều: Tớ yêu cậu và cám ơn cậu, món quà sinh nhật ý nghĩa nhất của tớ!
Nguồn: Internet
Xem thêm:
Truyện Ngắn Tiếng Anh: Người Nông Dân Trung Hoa
Cô Vợ Điên Và Câu Chuyện Đẫm Nước Mắt
Khi con trai bị gãy chân, những người hàng xóm chia buồn với người nông dân, ông đơn giản trả lời "May mắn hay bất hạnh? Ai biết được?"
 

Câu chuyện ngắn về thái độ của một người nông dân trước các sự việc vừa giúp bạn rút ra một bài học ý nghĩa, vừa có thể rèn luyện vốn tiếng Anh của mình.
 

truyen-ngan-tieng-anh-nguoi-nong-dan-trung-hoa

There is a Chinese story of an old farmer who had an old horse for tilling his fields. One day the horse escaped into the hills and, when all the farmer's neighbours sympathised with the old man over his bad luck, the farmer replied, 'Bad luck? Good luck? Who knows?'

A week later the horse returned with a herd of wild horses from the hills and this time the neighbours congratulated the farmer on his good luck. His reply was, 'Good luck? Bad luck? Who knows?'

Then, when the farmer's son was attempted to tame one of the wild horses, he fell off its back and broke his leg. Everyone thought this very bad luck. Not the farmer, whose only reaction was, 'Bad luck? Good luck? Who knows?'

Some weeks later the army marched into the village and conscripted every able-bodied youth they found there. When they saw the farmer's son with his broken leg they let him off. Now was that good luck? Bad luck? Who knows?



Vocabulary:
till (v)
/tɪl/
prepare and use land for growing crops
cày ruộng, làm đất chuẩn bị trồng trọt
herd (n)
/hɜːd/
large group of animals of the same type that live and feed together
đàn (bò, voi, ngựa, dê)
attempt (v)
/ə'tempt/
try to do something, especially something diff
nỗ lực
tame (v)
/teɪm/
domesticate (an animal)
thuần hóa
march (v)
/mɑːrtʃ/
walk through a public place as part of a public event to express support for something, or disagreement with or disapproval of something
diễu binh
conscript (v)
/kən'skrɪpt/
enlist (someone) compulsorily, typically into the armed services
bắt đi lính
able-bodied (adj)
/eɪ.bl'bɒd.id/
used to refer to someone who is healthy and has no illness, injury, or condition that makes it difficult to do the things that other people do
lành lặn, khỏe mạnh

Nguồn: Internet
Xem thêm: 
Một vài mẩu truyện ngắn tiếng Anh hay và ý nghĩa